Member
Trong nhóm bạn đi villa luôn có một kiểu người rất quen:
người lo.
Không phải lo vô lý đâu, mà lo theo kiểu trách nhiệm.
Chuyến này ở Villa Long Hải, nhóm mình có đúng một người như vậy – gọi là H.
Từ lúc mới thống nhất đi, H đã nhắn:
Mình đọc mà cười:
“Trời ơi tụi mình đi chơi mà mày như kiểm định khách sạn 5 sao vậy.”
Nhưng H vẫn lo.
Cho tới lúc cả nhóm chốt đặt villa qua Odwin Travel, H mới chịu im bớt, vì bên Odwin Travel gửi hình, thông tin, nhắc rõ tiện nghi, quy định… rất rõ ràng. H đọc xong còn hỏi:
“Ủa vậy là ok thật hả?”
Mình nói:
“Ok, yên tâm.”
Nhưng tới ngày đi, H vẫn chưa hết lo.
H là người đến sớm nhất, đi một vòng quanh villa kiểm tra ổ điện, nước nóng, cửa khoá. Mọi người vừa bước vào đã thấy H đứng ngay hồ bơi:
“Ê đừng nhảy xuống liền nha, để tao kiểm tra nước coi có sạch không.”
Nghe đúng kiểu… bà quản gia.
Nhưng điều bất ngờ là: khi mọi thứ ổn, H lại là người “bật mood” nhanh nhất.
Bữa tối, H chính là người rủ cả nhóm:
“Ê chia đội đi chợ nha, đừng để mua dư nữa.”
Rồi H tự làm trưởng nhóm BBQ luôn.
Có lúc H đứng bếp, quạt than hì hục mà vẫn cười:
“Ủa sao tao lại thấy vui dữ vậy trời?”
Tới khúc ăn xong, cả nhóm muốn nằm phè ra nghỉ, nhưng H lại lôi ra một chiếc loa nhỏ:
“Không ai nhảy là phí chuyến đi nha!”
Thế là một buổi tối nhảy nhót vô tri đúng nghĩa diễn ra.
Mà người nhảy sung nhất… là H.
Mình nhìn mà mắc cười. Một người lo từ đầu tới cuối, cuối cùng lại cười nhiều nhất.
Đêm đó, H còn nói một câu làm mình nhớ:
“Thiệt ra tao lo nhiều vì tao sợ mấy chuyến đi kiểu này bị hư. Tụi mình ai cũng bận, đi được với nhau là quý rồi.”
Nghe xong tự nhiên mình im.
Đúng thật.
Lớn rồi mới thấy: để một nhóm đủ người đi chơi chung 2 ngày 1 đêm, không ai bận, không ai kẹt việc… khó lắm.
Nên cái người “lo” đó, đôi khi không phải người khó tính.
Mà là người trân trọng chuyến đi nhất.
Chuyến này nhờ villa ổn, không có gì trục trặc, nên H mới thả lỏng được. Mà một khi thả lỏng rồi, H lại trở thành “linh hồn” của cả nhóm.
Sáng hôm sau, H là người dậy sớm dọn bàn ăn và nói:
“Bữa nào mệt nữa mình đi tiếp nha.”
Nghe câu đó, cả nhóm cười:
“Ủa mày là người nói không đi nữa nhiều nhất mà?”
H đáp:
“Lo là lo thôi, chứ vui thì vẫn vui.”
Và đúng là vậy.
Chuyến đi đó ở Villa Long Hải không có gì hoành tráng, nhưng mình nhớ rõ tiếng cười của H nhất.
người lo.
Không phải lo vô lý đâu, mà lo theo kiểu trách nhiệm.
Chuyến này ở Villa Long Hải, nhóm mình có đúng một người như vậy – gọi là H.
Từ lúc mới thống nhất đi, H đã nhắn:
- “Villa có sạch không?”
- “Có máy lạnh đủ không?”
- “Có bếp nấu ăn đàng hoàng không?”
- “Chỗ đó có an ninh không?”
- “Hồ bơi có sạch không?”
Mình đọc mà cười:
“Trời ơi tụi mình đi chơi mà mày như kiểm định khách sạn 5 sao vậy.”
Nhưng H vẫn lo.
Cho tới lúc cả nhóm chốt đặt villa qua Odwin Travel, H mới chịu im bớt, vì bên Odwin Travel gửi hình, thông tin, nhắc rõ tiện nghi, quy định… rất rõ ràng. H đọc xong còn hỏi:
“Ủa vậy là ok thật hả?”
Mình nói:
“Ok, yên tâm.”
Nhưng tới ngày đi, H vẫn chưa hết lo.
H là người đến sớm nhất, đi một vòng quanh villa kiểm tra ổ điện, nước nóng, cửa khoá. Mọi người vừa bước vào đã thấy H đứng ngay hồ bơi:
“Ê đừng nhảy xuống liền nha, để tao kiểm tra nước coi có sạch không.”
Nghe đúng kiểu… bà quản gia.
Nhưng điều bất ngờ là: khi mọi thứ ổn, H lại là người “bật mood” nhanh nhất.
Bữa tối, H chính là người rủ cả nhóm:
“Ê chia đội đi chợ nha, đừng để mua dư nữa.”
Rồi H tự làm trưởng nhóm BBQ luôn.
Có lúc H đứng bếp, quạt than hì hục mà vẫn cười:
“Ủa sao tao lại thấy vui dữ vậy trời?”
Tới khúc ăn xong, cả nhóm muốn nằm phè ra nghỉ, nhưng H lại lôi ra một chiếc loa nhỏ:
“Không ai nhảy là phí chuyến đi nha!”
Thế là một buổi tối nhảy nhót vô tri đúng nghĩa diễn ra.
Mà người nhảy sung nhất… là H.
Mình nhìn mà mắc cười. Một người lo từ đầu tới cuối, cuối cùng lại cười nhiều nhất.
Đêm đó, H còn nói một câu làm mình nhớ:
“Thiệt ra tao lo nhiều vì tao sợ mấy chuyến đi kiểu này bị hư. Tụi mình ai cũng bận, đi được với nhau là quý rồi.”
Nghe xong tự nhiên mình im.
Đúng thật.
Lớn rồi mới thấy: để một nhóm đủ người đi chơi chung 2 ngày 1 đêm, không ai bận, không ai kẹt việc… khó lắm.
Nên cái người “lo” đó, đôi khi không phải người khó tính.
Mà là người trân trọng chuyến đi nhất.
Chuyến này nhờ villa ổn, không có gì trục trặc, nên H mới thả lỏng được. Mà một khi thả lỏng rồi, H lại trở thành “linh hồn” của cả nhóm.
Sáng hôm sau, H là người dậy sớm dọn bàn ăn và nói:
“Bữa nào mệt nữa mình đi tiếp nha.”
Nghe câu đó, cả nhóm cười:
“Ủa mày là người nói không đi nữa nhiều nhất mà?”
H đáp:
“Lo là lo thôi, chứ vui thì vẫn vui.”
Và đúng là vậy.
Chuyến đi đó ở Villa Long Hải không có gì hoành tráng, nhưng mình nhớ rõ tiếng cười của H nhất.