Member
Công ty mình có một truyền thống kỳ lạ: cứ lâu lâu là sếp nhắc “team building”, nhưng cuối cùng chẳng ai háo hức. Một phần vì công việc bận, phần khác vì ai cũng ngại mấy hoạt động gượng gạo kiểu “đứng vòng tròn chia sẻ cảm xúc”. Nên khi nghe thông báo đi Đà Lạt 2N1Đ, mình đoán chắc chuyến này cũng vậy: đi cho có.
Nhưng khác với mọi lần, lần này nhóm chỉ có 6 người – đúng kiểu team nhỏ. Và thay vì ở khách sạn, bọn mình thuê nguyên một căn Villa Đà Lạt cho 6 người để ở chung. Nghe qua tưởng bình thường, nhưng chính “ở chung” lại làm mọi thứ đổi vibe hoàn toàn.
Cảm giác đầu tiên khi tới villa là… nhẹ người. Không phải chia phòng lộn xộn, không phải gặp người lạ, không phải đi qua hành lang khách sạn đông đúc. Mỗi người chọn một góc, xong tự nhiên ai cũng cư xử thoải mái hơn. Có người pha cà phê, có người mở nhạc, có người ngồi ban công ngắm sương. Mình nhận ra, team building đôi khi không cần trò chơi – chỉ cần môi trường đúng.
Buổi tối, tụi mình mua đồ về nấu đơn giản. Lúc ăn, chẳng ai nhắc tới KPI hay deadline nữa. Những câu chuyện ngoài lề bắt đầu xuất hiện: người kể chuyện tình cảm, người kể chuyện gia đình, người kể chuyện ước mơ hồi xưa. Những người bình thường trên công ty ít nói, tự nhiên lại nói nhiều nhất.
Điều bất ngờ là sau bữa ăn, không ai muốn đi ngủ sớm. Cả nhóm rủ nhau chơi mấy trò linh tinh, rồi ngồi tám chuyện. Cái kiểu gắn kết này không đến từ “team building activity”, mà đến từ việc “ở với nhau đủ lâu để thấy nhau thật”.
Mình còn nhớ cảm giác sáng hôm sau, cả team dậy muộn, kéo rèm ra thấy trời Đà Lạt mờ sương. Ai cũng lười biếng kiểu dễ chịu. Mình nghĩ: nếu ở khách sạn, chắc sẽ có cảm giác mỗi người một thế giới. Nhưng ở villa, tự nhiên thành một nhóm.
Lúc đặt chỗ, bên Odwin Travel tư vấn khá kỹ: nhóm 6 người nên chọn villa nào, ưu tiên không gian sinh hoạt chung ra sao, có bếp không… nên tụi mình không bị “chọn nhầm”. Đi ít người mà ở villa đúng chuẩn thì mới thấy hết giá trị.
Kết thúc 2N1Đ, mình về với tâm trạng lạ: vừa mệt vừa vui. Và lần đầu tiên trong team chat có người chủ động nhắn: “Lần sau mình đi nữa nha.” Nghe câu đó thôi là biết chuyến này… thành công rồi.
Nhưng khác với mọi lần, lần này nhóm chỉ có 6 người – đúng kiểu team nhỏ. Và thay vì ở khách sạn, bọn mình thuê nguyên một căn Villa Đà Lạt cho 6 người để ở chung. Nghe qua tưởng bình thường, nhưng chính “ở chung” lại làm mọi thứ đổi vibe hoàn toàn.
Cảm giác đầu tiên khi tới villa là… nhẹ người. Không phải chia phòng lộn xộn, không phải gặp người lạ, không phải đi qua hành lang khách sạn đông đúc. Mỗi người chọn một góc, xong tự nhiên ai cũng cư xử thoải mái hơn. Có người pha cà phê, có người mở nhạc, có người ngồi ban công ngắm sương. Mình nhận ra, team building đôi khi không cần trò chơi – chỉ cần môi trường đúng.
Buổi tối, tụi mình mua đồ về nấu đơn giản. Lúc ăn, chẳng ai nhắc tới KPI hay deadline nữa. Những câu chuyện ngoài lề bắt đầu xuất hiện: người kể chuyện tình cảm, người kể chuyện gia đình, người kể chuyện ước mơ hồi xưa. Những người bình thường trên công ty ít nói, tự nhiên lại nói nhiều nhất.
Điều bất ngờ là sau bữa ăn, không ai muốn đi ngủ sớm. Cả nhóm rủ nhau chơi mấy trò linh tinh, rồi ngồi tám chuyện. Cái kiểu gắn kết này không đến từ “team building activity”, mà đến từ việc “ở với nhau đủ lâu để thấy nhau thật”.
Mình còn nhớ cảm giác sáng hôm sau, cả team dậy muộn, kéo rèm ra thấy trời Đà Lạt mờ sương. Ai cũng lười biếng kiểu dễ chịu. Mình nghĩ: nếu ở khách sạn, chắc sẽ có cảm giác mỗi người một thế giới. Nhưng ở villa, tự nhiên thành một nhóm.
Lúc đặt chỗ, bên Odwin Travel tư vấn khá kỹ: nhóm 6 người nên chọn villa nào, ưu tiên không gian sinh hoạt chung ra sao, có bếp không… nên tụi mình không bị “chọn nhầm”. Đi ít người mà ở villa đúng chuẩn thì mới thấy hết giá trị.
Kết thúc 2N1Đ, mình về với tâm trạng lạ: vừa mệt vừa vui. Và lần đầu tiên trong team chat có người chủ động nhắn: “Lần sau mình đi nữa nha.” Nghe câu đó thôi là biết chuyến này… thành công rồi.