Member
Có những chuyến đi villa, tụi mình tưởng sẽ “bung nóc”: bơi tới khuya, hát hò, chơi game, rồi kể chuyện tới sáng. Nhưng lần đó ở Long Hải… tụi mình lại trải qua một điều chưa từng có:
Cả nhóm buồn ngủ đồng loạt lúc 9 giờ tối.
Nghe như chuyện đùa, nhưng nó xảy ra thật. Và nó làm tụi mình nhớ chuyến đi đó theo một cách rất khác.
Chuyến đó nhóm tụi mình 9 người, ai cũng mệt. Có người làm việc liên tục mấy tuần, có người vừa xong một đợt stress. Nên tụi mình thống nhất: không chạy lịch trình. Chỉ cần biển, villa, và ngủ cho đã.
Tụi mình chọn một căn Villa Long Hải giá rẻ cho hợp ví, vì chuyến này mục tiêu không phải “làm màu”. Quan trọng là sạch, đủ tiện nghi, không gian dễ chịu. Như thường lệ, tụi mình book qua Odwin Travel vì đi villa kiểu này mà dính căn tào lao thì mất mood cả nhóm.
Tới nơi chiều. Nhận nhà xong, tụi mình không làm gì nhiều. Chỉ thay đồ, đi bộ ra biển một chút. Trời Long Hải lúc đó mát, gió thổi nhẹ. Ai cũng im im kiểu… dễ chịu.
Về villa, cả nhóm nấu ăn đơn giản. Không tiệc tùng linh đình. Chỉ mấy món dễ làm: thịt nướng, rau, mì xào, trái cây. Ăn xong tụi mình ngồi phòng khách.
Và rồi… mới 8 giờ rưỡi, có một đứa ngáp dài.
9 giờ đúng, thêm 2 đứa nữa bắt đầu gục.
9 giờ 15, nguyên nhóm bắt đầu rơi vào trạng thái kỳ lạ: không ai muốn chơi gì.
Một người nói:
“Ê sao tao buồn ngủ quá.”
Người khác đáp:
“Tao cũng vậy, tao tưởng tao bị bệnh.”
Đứa khác:
“Ủa ai tắt đèn dùm tao với…”
Và không ai cười. Vì thật sự ai cũng buồn ngủ thiệt.
Cái cảnh đó hài lắm. Mọi người đang ngồi ghế sofa, mới đó còn nói chuyện, mà 10 phút sau là từng người… tự động biến mất về phòng như bị “hút”.
Có đứa đi ngang qua mình nói câu nghe rất “già”:
“Tao ngủ nha. Mai tính.”
Tới 9 giờ 40, phòng khách im phăng phắc. Đèn vàng vẫn sáng. Quạt vẫn chạy. Nhưng không còn ai.
Mình là người còn thức lâu nhất, cũng chỉ cố được thêm 20 phút. Và mình thấy một cảm giác rất lạ: yên bình tới mức mình không muốn làm gì thêm.
Thường đi chơi, tụi mình hay nghĩ phải vui, phải có hoạt động. Nhưng đêm đó, cái “đáng” lại là việc… được ngủ.
Sáng hôm sau, tụi mình dậy trễ. Và điều bất ngờ là ai cũng có mặt ở bếp rất sớm… nhưng trong trạng thái tỉnh táo nhất từ trước tới giờ.
Một đứa nói:
“Ủa tao ngủ từ 9 giờ tới 7 giờ sáng. Lâu lắm rồi tao mới ngủ kiểu này.”
Đứa khác:
“Không hiểu sao tao thấy nhẹ người thật sự.”
Cả nhóm ăn sáng, rồi ra hồ bơi ngồi chơi. Không ai vội. Không ai muốn lên kế hoạch. Chỉ cười nhẹ, nói chuyện nhỏ.
Chuyến đi đó kỳ lạ ở chỗ: không có điểm highlight ồn ào nào. Nhưng kết thúc chuyến, ai cũng công nhận một điều:
“Đi chơi mà ngủ sớm vậy… mà sao đáng ghê.”
Mình nghĩ đó chính là lý do villa luôn có sức hút. Đặc biệt là khi chọn đúng căn Villa Long Hải giá rẻ nhưng vẫn thoải mái. Không cần cầu kỳ. Chỉ cần đủ yên tĩnh, đủ riêng tư, để cả nhóm được nghỉ thật.
Và cuối cùng, tụi mình vẫn nhắc nhau:
“Lần sau đi tiếp, vẫn đặt Odwin Travel nha. Đỡ phải lo.”
Cả nhóm buồn ngủ đồng loạt lúc 9 giờ tối.
Nghe như chuyện đùa, nhưng nó xảy ra thật. Và nó làm tụi mình nhớ chuyến đi đó theo một cách rất khác.
Chuyến đó nhóm tụi mình 9 người, ai cũng mệt. Có người làm việc liên tục mấy tuần, có người vừa xong một đợt stress. Nên tụi mình thống nhất: không chạy lịch trình. Chỉ cần biển, villa, và ngủ cho đã.
Tụi mình chọn một căn Villa Long Hải giá rẻ cho hợp ví, vì chuyến này mục tiêu không phải “làm màu”. Quan trọng là sạch, đủ tiện nghi, không gian dễ chịu. Như thường lệ, tụi mình book qua Odwin Travel vì đi villa kiểu này mà dính căn tào lao thì mất mood cả nhóm.
Tới nơi chiều. Nhận nhà xong, tụi mình không làm gì nhiều. Chỉ thay đồ, đi bộ ra biển một chút. Trời Long Hải lúc đó mát, gió thổi nhẹ. Ai cũng im im kiểu… dễ chịu.
Về villa, cả nhóm nấu ăn đơn giản. Không tiệc tùng linh đình. Chỉ mấy món dễ làm: thịt nướng, rau, mì xào, trái cây. Ăn xong tụi mình ngồi phòng khách.
Và rồi… mới 8 giờ rưỡi, có một đứa ngáp dài.
9 giờ đúng, thêm 2 đứa nữa bắt đầu gục.
9 giờ 15, nguyên nhóm bắt đầu rơi vào trạng thái kỳ lạ: không ai muốn chơi gì.
Một người nói:
“Ê sao tao buồn ngủ quá.”
Người khác đáp:
“Tao cũng vậy, tao tưởng tao bị bệnh.”
Đứa khác:
“Ủa ai tắt đèn dùm tao với…”
Và không ai cười. Vì thật sự ai cũng buồn ngủ thiệt.
Cái cảnh đó hài lắm. Mọi người đang ngồi ghế sofa, mới đó còn nói chuyện, mà 10 phút sau là từng người… tự động biến mất về phòng như bị “hút”.
Có đứa đi ngang qua mình nói câu nghe rất “già”:
“Tao ngủ nha. Mai tính.”
Tới 9 giờ 40, phòng khách im phăng phắc. Đèn vàng vẫn sáng. Quạt vẫn chạy. Nhưng không còn ai.
Mình là người còn thức lâu nhất, cũng chỉ cố được thêm 20 phút. Và mình thấy một cảm giác rất lạ: yên bình tới mức mình không muốn làm gì thêm.
Thường đi chơi, tụi mình hay nghĩ phải vui, phải có hoạt động. Nhưng đêm đó, cái “đáng” lại là việc… được ngủ.
Sáng hôm sau, tụi mình dậy trễ. Và điều bất ngờ là ai cũng có mặt ở bếp rất sớm… nhưng trong trạng thái tỉnh táo nhất từ trước tới giờ.
Một đứa nói:
“Ủa tao ngủ từ 9 giờ tới 7 giờ sáng. Lâu lắm rồi tao mới ngủ kiểu này.”
Đứa khác:
“Không hiểu sao tao thấy nhẹ người thật sự.”
Cả nhóm ăn sáng, rồi ra hồ bơi ngồi chơi. Không ai vội. Không ai muốn lên kế hoạch. Chỉ cười nhẹ, nói chuyện nhỏ.
Chuyến đi đó kỳ lạ ở chỗ: không có điểm highlight ồn ào nào. Nhưng kết thúc chuyến, ai cũng công nhận một điều:
“Đi chơi mà ngủ sớm vậy… mà sao đáng ghê.”
Mình nghĩ đó chính là lý do villa luôn có sức hút. Đặc biệt là khi chọn đúng căn Villa Long Hải giá rẻ nhưng vẫn thoải mái. Không cần cầu kỳ. Chỉ cần đủ yên tĩnh, đủ riêng tư, để cả nhóm được nghỉ thật.
Và cuối cùng, tụi mình vẫn nhắc nhau:
“Lần sau đi tiếp, vẫn đặt Odwin Travel nha. Đỡ phải lo.”