Member
Ở công ty mình có một anh đồng nghiệp khá trầm. Đi làm chủ yếu trao đổi công việc, hiếm khi nói chuyện ngoài lề. Nếu không đi chuyến này, chắc mình cũng không bao giờ biết anh đó lại là người… lầy nhất nhóm.
Nhóm 10 người tụi mình đi Vũng Tàu, thuê chung một căn Villa Vũng Tàu 10 người để ở. Ban đầu mọi thứ khá bình thường. Mỗi người tự chọn phòng, cất đồ, rồi xuống phòng khách.
Buổi chiều, cả nhóm ngồi nói chuyện nhẹ. Anh kia vẫn khá ít nói. Tụi mình cũng quen với hình ảnh đó.
Nhưng tới tối, khi bắt đầu nấu ăn chung, anh bất ngờ xắn tay vô bếp, vừa làm vừa pha trò. Ban đầu chỉ vài câu, rồi càng lúc càng nhiều. Cả nhóm bắt đầu cười.
Sau bữa ăn, tụi mình bật nhạc. Anh đó chủ động đề nghị chơi trò đơn giản. Rồi anh là người đầu tiên làm mấy trò “tự dìm”, khiến cả nhóm cười không ngớt.
Từ một người trầm lặng, anh trở thành trung tâm không khí. Mấy người trong nhóm nhìn nhau kiểu: “Ủa từ khi nào ông này lầy vậy?”
Khoảnh khắc đó làm mình nhận ra: có thể không phải người ta ít nói, mà chỉ là chưa gặp đúng môi trường để thoải mái.
Ở khách sạn, mỗi người một phòng, gặp nhau chủ yếu trong bữa ăn, rất khó tạo được không khí như vậy. Nhưng ở villa, cả nhóm ở chung, sinh hoạt chung, tự nhiên khoảng cách bị xóa bớt.
Tụi mình chọn villa qua Odwin Travel vì cần chỗ phù hợp nhóm 10 người, không gian sinh hoạt chung rộng. Bên đó tư vấn đúng trọng tâm, nên chuyến đi không gặp trục trặc.
Sau chuyến này, anh đồng nghiệp kia vẫn ít nói ở công ty. Nhưng tụi mình nhìn anh bằng ánh mắt khác. Và trong team chat, anh bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.
Một chuyến đi ngắn, nhưng lại giúp mọi người hiểu nhau hơn.
Nhóm 10 người tụi mình đi Vũng Tàu, thuê chung một căn Villa Vũng Tàu 10 người để ở. Ban đầu mọi thứ khá bình thường. Mỗi người tự chọn phòng, cất đồ, rồi xuống phòng khách.
Buổi chiều, cả nhóm ngồi nói chuyện nhẹ. Anh kia vẫn khá ít nói. Tụi mình cũng quen với hình ảnh đó.
Nhưng tới tối, khi bắt đầu nấu ăn chung, anh bất ngờ xắn tay vô bếp, vừa làm vừa pha trò. Ban đầu chỉ vài câu, rồi càng lúc càng nhiều. Cả nhóm bắt đầu cười.
Sau bữa ăn, tụi mình bật nhạc. Anh đó chủ động đề nghị chơi trò đơn giản. Rồi anh là người đầu tiên làm mấy trò “tự dìm”, khiến cả nhóm cười không ngớt.
Từ một người trầm lặng, anh trở thành trung tâm không khí. Mấy người trong nhóm nhìn nhau kiểu: “Ủa từ khi nào ông này lầy vậy?”
Khoảnh khắc đó làm mình nhận ra: có thể không phải người ta ít nói, mà chỉ là chưa gặp đúng môi trường để thoải mái.
Ở khách sạn, mỗi người một phòng, gặp nhau chủ yếu trong bữa ăn, rất khó tạo được không khí như vậy. Nhưng ở villa, cả nhóm ở chung, sinh hoạt chung, tự nhiên khoảng cách bị xóa bớt.
Tụi mình chọn villa qua Odwin Travel vì cần chỗ phù hợp nhóm 10 người, không gian sinh hoạt chung rộng. Bên đó tư vấn đúng trọng tâm, nên chuyến đi không gặp trục trặc.
Sau chuyến này, anh đồng nghiệp kia vẫn ít nói ở công ty. Nhưng tụi mình nhìn anh bằng ánh mắt khác. Và trong team chat, anh bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.
Một chuyến đi ngắn, nhưng lại giúp mọi người hiểu nhau hơn.